ĐÊM QUAY LƯNG

 

Ghé vào đây đêm nay khi nỗi buồn mỏi cánh
Những hạt bụi thời gian rơi ra từ những gót giày
Mùa đông qua đi, để lại đây vườn đêm ướt lạnh
Hơi thở rùng mình, hơi sương mong manh
Nụ hoa vàng giãy chết
Cánh lá xanh rời cành
Lũ đá cuội năm xưa xênh xang giờ đang bật khóc
Đêm dửng dưng và đêm quay lưng
Những ngón tay lại gãi vào quá khứ
Những chiếc móng không đều
Đã gẫy xước theo thời gian nóng vội
Đêm buông tiếng thở dài
Hay đêm đang quay lưng 


CHƯA ĐẶT TÊN LẦN NỮA

 

Đừng nhìn nhau nữa, đêm nay bão giông
Bữa tiệc gió mưa, lấy gì thết đãi
Trái sầu chín tới, chưa kịp rời cành
Hãy rung mạnh đi, hãy giết chết đi, cuộc tình yểu mệnh
Con đường, năm tháng, đã phủ bụi mờ
Dấu chân ai quen, dấu chân ai lạ
Buồn buồn mùa thu, vui vui mùa hạ
Gởi gió cho mây ngàn mang đi xa
Đừng nhìn nhau nữa, đêm nay phong ba
Hồn mặc phong phanh chiếc áo quê nhà
Trên giòng sông Tâm, nguyện lời sám hối
Chép tặng cõi trần điệp khúc bi ca


HẸN NGHÌN SAU ĐẾN MUA VUI



Ngồi nghe Chiếc lá thu phai.
Từng chân tóc nhớ lược cài năm xưa. 
Bàn tay nào vẽ giấc mơ.
Bàn tay còn lại hững hờ buông nhau.
Mùa thu nắng trốn nơi nào.
Mộng trùng lai đã qua cầu gió bay.
Ngồi nghe Chiếc lá thu phai. 
Hẹn nghìn sau đến chốn này mua vui.  


VIẾT KHI MƯA...


Mưa từ sáng sớm đến giờ. Mưa mãi, mưa hoài, mưa lớn rồi mưa bé, mưa nặng đến mưa nhẹ.
Thành thử ra cứ ngồi lì trong nhà, loay hoay mãi mà không chắp cánh cho linh hồn bay qua khỏi cánh cổng màu xanh này được. 
Mưa, nhấm nháp ly cà phê dè sẻn từ khi còn nóng bỏng nồng nàn cho đến lúc lạnh tanh mê muội.
Mưa, nghe Thái Thanh bay cao vun vút đậu trên trần nhà, bám chặt vào đấy những đụn ký ức thơm nồng mùi xưa cũ. Theo chân cái gã từ quan nọ lên động hoa vàng rồi bám gót cô Hoàng thị kia ngu ngơ xuống phố.
Nhạc xưa buồn rưng rức, mà kỷ niệm thì lại ngọt như những viên kẹo tròn tròn đầy màu sắc.
Những ca từ, những thanh âm như những di vật tuyệt vời còn lại trong khi cuộc đời cứ thế trầm luân, và cứ thế từ từ mất đi...
Mưa, vẫn mưa...
Và chợt nhận ra một điều rằng, từ lâu rồi, thời gian đã không còn ngủ ở trên môi mình nữa.
 


TÂM RONG RUỔI


Sáng nay dậy sớm, mặt trời chưa lên. Sân vườn quạnh quẽ, chặt sạch cây rồi, cho nắng tràn vào nhà, cho gió tràn vào nhà, cho màu vàng rót vào nhà, săn đuổi về một chút hoàng kim nào đó xem có còn sót lại hay không.
Sáng nay dậy sớm, bây giờ đi Núi Tung ăn Bún bò Huế, rồi vào An Lộc uống cà phê, rong ruổi cho hết một buổi sáng cái đã. Buồn lắm cũng vậy, điên thì cũng không dám điên tới bến, những sự nửa vời đó mới chính là những cơn ác mộng. Vậy thì nhổ những cây ác mộng đi, trồng những cây bình an vào, Tâm rong ruổi, ừa, chỉ cần Tâm bình an rong ruổi.
Cúi xuống thật gần, nhìn sâu trong mắt, để nghe mưa bão tan đi trong đại dương (TCS)


TIỄN BẠN

 

Dịu lại một chút đi mưa
Có người chiều nay vừa về với đất
Những giọt nước mắt
Chiều nay, chưa kịp tặng nhau
Đêm nay Suối Tre, mưa mau
Nấm mộ bạn tôi còn đang lạ chỗ
Nhớ ngày quen nhau, vùng đất đỏ
Mới đây thôi mà tóc đã phai màu
Điếu thuốc Pallmall đêm sâu
Ly cà phê Hương Xưa, chập chờn tiếng nhạc
Những vòng quay xe đạp
Hồn nhiên chở lên bao giấc xuân thì
Dịu lại một chút đi mưa
Kẻo lạnh bờ vai người góa phụ
Kẻo những con dế buồn rủ nhau tự tử
Nắm đất chiều nay, thôi, khép lại hẹn hò
Dịu lại một chút đi mưa
Để tôi bấm đốt ngón tay, bao nhiêu lần rồi đưa tiễn
Có chuyến tàu nào ghé ngang qua không
Cho tôi đi nhờ một chuyến
Đêm nay, lòng bổng muốn giang hồ...


CHAT VỚI NGƯỜI KHUẤT MẶT

Mang trái tim buồn đi dạo
Đêm đêm vào ngôi nhà ai
Cửa mở toang, hồn bỏ ngõ
Như văng vẳng tiếng thở dài
Nơi này ngày xưa quen lắm
Gởi vào đây những vui buồn
Bây giờ ngồi enter mãi
Chỉ nhìn thấy những khói sương
Trái tim mang đầy thương tích
Đêm đêm quỵ té bên đường
Lần hồi qua căn nhà cũ
Thắp hờ nhau một nén hương
Mang trái tim buồn đi hoang
Nhớ một ngày chưa xa lắm
Trái tim của người khuất mặt
Rung lên giữa chiều đại ngàn


QUÁN ĐÊM

Người mới gặp hôm kia
Chỉ vài ngày đã trở thành người cũ
Ngôi đền thiêng, rêu kịp phủ
Mới đây thôi, mà ngập kín lối vào
Những thân ái ra đi không một lời chào
Nụ cười rỗi hơi ngồi chờ đáp trả
Tiếng thở dài của ai quen quá
Niềm vui chưa đủ ấm chỗ nằm
Vừa mới tháng Năm
Bây giờ đã mưa tháng Tám
Con mèo co ro ngồi trong góc quán
Nhìn đời bằng đôi đồng tử mang màu tím than
Quán đêm, những vì sao lang thang
Cúi xuống rủ bao lời tình ca đi mất
Quán đêm, cánh phù dung cúi mặt
Nghe niềm vui, chưa đủ ấm chỗ nằm...


THU RƠI...

 

Không dễ gì lau nước mắt mùa thu
Đành phải để một ngày dài ẩm ướt
Bây giờ vào đêm, nỗi buồn phía trước
Biết hỏi mượn ai đốm lửa để hong khô...
Chỉ còn tàn tro, một chút tàn tro
Nắm trong bàn tay thổi hoài không hết
Nắm trong bàn tay cả lời từ biệt
Đừng hỏi vì sao mùa thu ra đi
Đừng hỏi vì sao, vì sao chia ly
Nước mắt mùa thu dậy mùi tan vỡ
Đêm không ngai, buồn như ngưng thở
Bật ngửa cuộc đời, nhìn thu đang rơi


GIÓ HEO MAY ĐANG MỘT NỬA ĐI VÀO


Con sông đâu có ngờ
Đến một ngày, trăng không còn trẻ nữa
Thôi, về thu xếp lại
Những chuyến đò của quá khứ xa xưa
Là những cơn mơ
Là những giòng thơ
Là những con đường
Tất cả, mới chỉ là một nửa
Có ai vừa gõ cửa...
Là gió heo may, đang một nửa đi vào


CẦN GÌ CHO ĐẾN TRĂM NĂM


Lên đồi hái một cụm mây
Tuột hài, quay lại trắng tay mất rồi
Thì thôi, đem trả cho đời
Mười năm còn lại tiếng cười xa xăm
Cần gì cho đến trăm năm
Lời kinh tịnh độ đã cầm trong tay
Một chiều mây trắng xa bay
Nhặt hài tiếp bước hát bài phù du

Một góc khuôn viên Tịnh Thất Quan Âm ( Đức Trọng )


SINH NHẬT NGƯỜI ĐÃ CHẾT

Những người còn lại ngồi với nhau
Nấp sau những chiếc lá phai màu
Là đôi mắt ấy, đôi mắt ướt
Đang nhỏ giọt buồn hay mưa ngâu?

Những người còn lại, rủ nhau say
Mong cho nỗi nhớ, tan theo mây
Mây đang mặc áo màu gì nhỉ?
Mà sao xám ngắt một chỗ này

Những người còn lại, đi tìm quên
Chân từng bước một, cõi du miên
Mà sao biên giới mong manh quá
Chớp mắt thôi, lại quắt quay liền

Những người còn lại, nâng ly thôi
Vung tay che vội, giấu buồn rơi
Hôm nay sinh nhật người đã chết
Cát bụi hình như cũng mỉm cười


CHƯA ĐẶT TÊN


Tôi cởi áo cho nỗi buồn
Rồi gắn vào đấy những bàn chân
Nỗi buồn lõa thể, cứ thế dật dờ leo núi
Khi đứng trước cội thông đang hồi sung sức
Nỗi buồn sám hối, quỳ hôn đỉnh núi mù sương, đỉnh núi lạnh căm
Tôi quơ tay bên hàng hiên đời
Hứng từng giọt máu
Những giọt máu đang thôi thúc tìm đường trở về nguồn cội
Nước mắt mặn môi, nước mắt khô mau
Những bàn chân được gắn vào nỗi buồn lõa thể
Cứ thế tuột dài, tuột dài về nơi chân núi
Như một gả hành khất cùng đường, tăm tối
Nỗi buồn tự tử
Cái chết trần trụi, lạnh căm


CHIỀU 17 THÁNG 4 NĂM ...

Chiều nay nắng đi vắng, còn sót lại vài sợi mồ côi.
Mùa mưa có vẻ như bắt đầu...
Đã chìm xuống tận đáy cô đơn rồi lại trồi lên, trồi lên.
Buồn cứ gợn lên từng nhúm nhỏ, tròn tròn, như hình những bông hoa mắc cở, tim tím, loang loang.
Đêm qua nằm mơ thấy mình chết, nhìn thấy người người đứng ngồi chung quanh và hồn mình thì bay lên, bay lên.
Hễ mình gắng sức vút lên thì bay được cao cao, còn hễ để sức vừa vừa thì cứ lệt sệt dưới đất, kéo lê đôi chân, mỏi nhừ. Lúc bay được tít lên cao thì thích lắm, thấy cơ man nào là người, da vàng, da đỏ, da trắng, da đen.
Trong mơ, lúc nào biết điều chỉnh thì mình trở thành người vô hình, bay vào giữa đám đông cọ cọ, quẹt quẹt, tha hồ trêu chọc thiên hạ. Lại có lúc quên cách điều chỉnh, đang đà trêu phá nghịch ngợm thì bị thiên hạ túm ót, bắt tận tay day tận cánh, trách móc ì xèo, nhưng mình vẫn không chừa. Dù sao vẫn thấy thích lắm, vì được bay, được nghịch.
Tóm lại, mơ một giấc ấy xong, sáng ra người mệt lử, chân mỏi, tay mỏi. Nếu gặp phải người biết đánh đề, sau khi mơ như thế, người ta sẽ Ụt con gì ta?
 


RƠI...

Những bước chân buồn tênh của người lữ khách
Nơi nào là quán trọ để vòng tay gối đầu
Nụ cười của kẻ tâm thần hoang tưởng
Không đủ ấm lòng nhau
Trời không còn nắng, cánh dù màu nâu
Ta rơi tự do
Không tọa độ
Bàn tay của kẻ bệnh hoạn không thể bấm nút an toàn
Một chớp mắt, tình lìa tan
Một chớp mắt, thôi, hồng nhan...
Bạc mệnh


1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16  Sau»