Ngày ấy và Bây giờ

Sáng nay mùng năm tháng năm
Mình giở cái hình nhà mình ở Quản lợi ra xem lại
Nhà mình đó tuổi thơ của mình có những năm tháng ở trong căn nhà này đây
Thật ra có lẽ lúc chụp cái hình này thì ngôi nhà đã có chủ khác rồi.
Vì mình nhớ như in là khi mình ở đó đàng trước có trồng một cây sứ chung quanh có giăng hàng rào bằng tre bên trái căn nhà là một vườn trầu xanh xanh vàng vàng chấp chới dễ chừng mấy chục nọc mà Má mình trồng để vừa ăn vừa bán bên phải là một cái chái nhà nho nhỏ dùng để bán tạp hóa linh tinh.
Trong cái hình này thì không có những dấu tích đó
Có thể chủ nhân mới của ngôi nhà cho dở đi rồi mình còn nhớ người chủ mới là Ông Thày Trinh ba của Lê Thị Lệ Thơ có thời gian mình chơi với Thơ và vẫn lui tới căn nhà cũ này.
Trong căn nhà này ngày mùng năm tháng năm Má mình làm cơm rượu mới sáng sớm vừa tụt xuống giường là bắt phải ăn một chén nói là để triệt sâu bọ đại khái là trị giun chắc.
Buổi trưa mười hai giờ bắt phải lấy tay bịt một bên mắt mắt còn lại phải nhìn thẳng vào mặt trời chói chang mắt bên kia cũng làm y như vậy nói là để cho mắt được sáng lâu.
Còn nữa anh em nhà mình ngày hôm ấy được cho đi lên đồi lội trong mấy vạt cỏ hái cây thuốc và kiếm nấm mối tha hồ lội mà không sợ rắn như mọi ngày vì Má nói mùng năm tháng năm rắn trốn xuống hang hết rồi bởi vậy người ta mới có câu: Lấm la lấm lét như rắn mùng năm đó!
Mùng năm tháng năm thế nào cũng có một nồi cháo gà nấu với nấm mối trước cúng sau nữa là đánh chén. Mùa này cũng là mùa bắp mà nên tối đến là có một nồi chè bắp lại tiếp tục chén.
Ở trong căn nhà này lúc ấy mình chỉ hơn mười tuổi vậy mà vẫn nhớ được thật nhiều thứ lắm tỷ như đàng sau nhà có một cây ổi sẻ anh Minh đóng một cái sàn bằng gỗ nho nhỏ trên cây để có nơi bày cỗ mình và mấy đứa bạn ríu rít bày cỗ bằng những trái ổi bằng lá cóc non mận chua me chua muối tiêu và hột điệp luộc hoặc hột tai bèo rang nữa.
Bên dưới cây ổi là một căn hầm tránh đạn nhưng từ lúc làm cái hầm ấy mình chưa bao giờ thấy nó là nơi tránh đạn mà chỉ thấy anh Minh nhà mình dùng để rủ bạn xuống đấy đánh bài không thôi.
Hôm nay mùng năm tháng năm mình nhớ quá là nhớ cái tuổi thơ ngày ấy nhớ cả những người thân của mình đã từng hiện diện trong căn nhà này bây giờ chẳng còn ai cả từng người một đã trở về với đất chỉ còn có mỗi ông Minh anh mình thì cũng đang sống dở chết dở của phần đời còn lại thôi.
Mùng năm tháng năm bây giờ mình chẳng buồn ăn cơm rượu nữa vì giun sán nào còn có thể hại được mình cũng không còn mở mắt nhìn thẳng vào mặt trời nữa vì mắt đã sắp đui rồi còn gì mà tập luyện.
Mùng năm tháng năm sáng nay mình dậy đi chợ sớm mua xôi chè hoa quả bánh trái để cúng cho xong cái Tết Đoan Ngọ chút nữa vào An Lộc ăn chực và sau đó thì binh xập xám với mấy đứa em chồng.
Khi mình càng già đi thì suy nghĩ càng đơn giản đi hình như vậy
Mà quê nhất là khi viết xong bài này lại không post tấm hình của nhà mình lên được chứ
Thôi kệ biết sao bây giờ...

phamlyly

Người Rừng

Để mình xem coi nhen thứ bảy này đang bị giao nhiệm vụ đi đám cưới ở SG đó.
Mệt nhoài.

người rừng

Nhớ một vùng quê ..

Nge quý vị kêu " nhớ" làm NR cũng chạnh lòng tham gia "nhớ " >. Đến bây giờ thỉnh thoảng NR vẫn còn nằm mơ con đường từ chợ lên đầu dốc nhà chị đó Nguyệt à ! Sợ nhất là những năm tháng chiến tranh cái cua quẹo từ dốc nhà thờ ( nhà cũ của ba má e ) và dốc nhà chị xuống giáp chợ những đoàn xe tăng mà chạy ào ào tung bụi đỏ đi học về sợ khiếp vía luôn .
Bây giờ cuối tuần NR vẫn rong duỗi về nhà từ DX - LN đi qua nhà cũ của e và của chị vẫn con đường vòng cung và màu nắng rất riêng của Q.Lợi cũng chạnh lòng xao xuyến nhưng chỉ thoáng qua và lại thấy dửng dưng có lẽ do cảnh vật và con người quá nhiều thay đổi rồi .
Thứ sáu bảy -chủ nhật tuần này e lại có mặt ở SG nếu được gặp nhau cho vui .

KA

Có nơi còn làm kiểu khác nữa Tâm : một người phải leo lên cây người ở dưới cầm cây hay dao gì cũng đuợc đánh vào cây và hỏi: Năm nay mày có cho trái nhiều không ? Người trên phải trả lời : dạ nhiều...
Ở nhà ngoại chị là thế...còn bà nội thì quẹt vôi vào rốn để trừ sâu bọ....
Mổi lần mùng năm tháng năm nhớ quá .....
Sáng nay một mình đi thử một vòng tìm nhưng qua mùng năm là khó tìm lắm...hình như là tàn hết rồi...
Chịu khó sang năm nhớ mùa nấm mối mà về nhé...
Chúc vui

phamlyly

Chào Vĩnh Phúc

Cám ơn VP ghé thăm chị chia sẻ nỗi nhớ nhà với VP nhen.
Chúc vui.

phamlyly

Em Ngựa

Nhớ nhà lắm rồi hả?
Tội nghiệp Ngựa quá à!
Nín đi đừng khóc nữa...

phamlyly

Lãm Thắng

Buồn chi mà buồn.
Buồn thì tiếp tục làm thơ hen.
Chúc em hôm nay vui.

phamlyly

Tâm Trần

Vậy là còn cái vụ chặt nhá cây nữa à.
Chị quên vụ đó thiệt rồi
Hôm qua đi An Lộc mà đâu có nấm mối đâu Tâm
Ăn chực mà còn... đòi hỏi nữa chứ.

phamlyly

Đami

Giun sán giờ đâu còn hại đời chị được nữa
Cho nên ai cho ăn chực là cứ ăn
Hoan hô ăn chực

phamlyly

Độc Hành

Mà quê nhất là...
Ui trời nghe cái cụm từ ni ngọt lịm!

Ngọt thiệt không?
Bởi chị mới ăn chè kê xong đó mà...
Chúc ĐH vui he.

doanvinhphuccr

ừ nhỉ ?

Mình thì cứ già đi mà ký ức cứ mới như là
Đọc bài viết của ly ly lại nhớ nhà wá
Vui đi