NGẪU NHIÊN*

*Ngẫu Nhiên: tên một bài hát của NS Trịnh Công Sơn.


Mấy mươi năm về trước mình đã mê bài hát này có một người bạn chép tay cho mình thuộc lòng để hai đứa mỗi tối ôm đàn ngồi hát nghêu ngao
Không có đâu em nào
Không có cái chết đầu tiên
Và có đâu bao giờ
Đâu có cái chết sau cùng
Tự mình biết riêng mình
Và ta biết riêng ta
Lúc ấy hơn hai mươi tuổi trẻ trung yêu đời vậy mà mình đã suy nghĩ về cái chết nhiều lần thật ra có ai phải chết đến hai lần đâu mà phải sợ chỉ đến khi có gia đình có con rồi mình mới sợ cái chết sợ khi từ giã cõi đời rồi phần mình thì nhẹ nhàng nhưng những đứa con côi cút sẽ chịu nhiều bầm giập. 
Hòn đá lăn bên đời
Hòn đá rớt xuống cành mai
Rụng cánh hoa mai gầy
Chim chót hót tiếng qua đời
Người ôm lấy muôn loài
Nằm trong tiếng bi ai 
Bây giờ trời đang mưa vần vũ bão giông mấy ngày nay bị accident nằm không được ngồi cũng không xong tay xicàque đau nhức ê ẩm bổng dưng mà nhớ đến bài hát của một thời kỷ niệm...
Mệt quá thân ta này
Tìm đến chiếc ghế nghỉ ngơi
Mệt quá thân ta này
Nằm xuống dưới đất muôn đời
Kìa còn biết bao người
Dìu dặt đến quanh đây
Nhưng mà có lẽ...
Không phải tại trời mưa cũng không chán đời vì đang nằm bẹp một chỗ.
Mà buồn mà rất buồn vì sáng nay ghé bên nhà Th. và đọc phải entry này  có thể đây mới chính là nguyên nhân nỗi buồn hiện hữu mình mạn phép Th. đưa nó về đây đưa nỗi buồn ấy về đây.


NẤN NÁ TRẦN GIAN
Chàng trai 28 tuổi mà có đến 10 năm hóa trị đã 10 năm rồi tóc của cậu ta không mọc. Cậu mơ ước 1 lần được ra ngoại ô chơi mơ ước xa rời cái bệnh viện gắn chặt đời mình suốt 10 năm mơ ước được có mái tóc như những người bình thường khác. Cậu thuê 1 nữ y tá để thực hiện mơ ước của mình... kết phim ở ngoại ô tóc cậu ta đen nhánh cậu ca hát nhảy múa... và cậu ngã bệnh lại trong vòng tay người yêu tức cô y tá cậu ta nghe nàng bảo: hãy trở về bệnh viện để tiếp tục chữa chạy biết đâu có phép mầu cho anh khỏi bệnh giả như có chết anh sẽ chết trong vòng tay của em chết mà vẫn đang yêu!!! Bộ phim chết trẻ kết thúc bằng cảnh đôi trai gái dắt nhau vào bệnh viện!!!
Bây giờ mình cảm nhận được nỗi sợ hãi sự đau đớn dằn vặt của chàng trai với mơ ước được 1 lần thấy tóc mình mọc lại! Cô y tá có thể không hiểu nỗi kinh hãi của mỗi lần hóa trị nên mới khuyên chàng ta như thế!
Mình cứ tưởng chỉ cần 6 toa thì mình sẽ ko vào cái bệnh viện chết tiệt ấy thế nhưng... lần vừa rồi bác sĩ bảo sẽ ko biết vào đến toa thứ mấy... 
Mình nản quá!
Bác sĩ bảo bệnh mình giống như cái bậc tam cấp cắt ngang đến khi ko cắt được thì die chữa chổ này thì nó cũng chạy chỗ khác.
Mình ngán ngẫm quá!
Nó là một phần cơ thể mình. Là 1 đứa con bất trị. Thế sao không sống chung với nhau được nhỉ?
Mình oải quá!!!
Ước gì đêm mình nhắm mắt ngủ mà không bao giờ trở dậy! Đối mặt với cái chết không thấy sợ hãi nhưng đối diện với cái đau mình sợ toát mồ hôi!!!
Ơn trời! Xin ban cho con phép lạ!!! Chết nhẹ nhàng không đau đớn! hoặc bỗng chốc những khối u biến mất như nó chưa từng xuất hiện!!!

  

Xa Trạch

Nè!

Thấy mi còn tía lia là mừng rồi...

phamlyly

Tâm Trần

Chị không sao đâu Tâm.
Bằng chứng là đang gõ Comment cho Tâm nè!
Bà Ánh này nhiều nick lắm bả kể hôm bữa bả đi sửa xe ở Binh long sửa xong chủ tiệm nhìn mặt bả rồi nói thôi sửa không cho người đàn bà nghịch đất đó không lấy tiền đâu sướng chưa?

Tâm Trần

Oh! Chị phải nhập viện á thế thì không nhẹ rồi chị về nhà chưa hay còn đang ở BV mà ở viện nào vậy cho Tâm biết để tới chở chị đi nhậu nha. hê hê...
à! hôm nay mới phát hiện ra Xa Trạch là chị K.Ánh thế mà chị làm lơ với Tâm ha. không thèm chơi với chị nửa dạo này công việc bận rộn quá vừa tổng kết bàn giao công trình cũ vừa chuẩn bị hồ sơ cho công trình mới nên bù đầu luôn không có thời gian thăm hỏi chát chít gì cả. đừng giận Tâm nha.

phamlyly

Xa Trạch

Tao đỡ hơn rồi!
Cám ơn lời chúc đầu tuần của mày nhen.

phamlyly

Tâm Trần

Chị bị ngã đúng vậy mà chả thấy có em nào nâng nên... thẳng cẳng như trái mít rụng. Nay tạm ổn rồi Tâm ạ.
Thảo luôn là người làm cho chị bất ngờ mới thấy nằm q quằn quại lưng khom như bà già mắt mở không ra cái chết như gần kề vậy mà tuần trước khi nghe chị đang ở Bệnh Viện X Thảo đi xe ôm đến giày cao quần jean bạc áo khoác có nón vắt vẻo sau lưng đầu túm lại bằng một cái khăn sặc sỡ model hỏi Thảo sao không đi Taxi Thảo nói là cơn đau hay ập đến bất ngờ sợ đi Taxi sẽ bị kẹt nên đi xe ôm để cơ động hơn.
Vậy mà giờ không chịu hóa trị tiếp vì nói vào BV giống như địa ngục vậy toàn đau đớn toàn chết chóc...

Xa Trạch

Chúc một tuần mới mau phục hồi sức khỏe nha !

Tâm Trần

Buổi sáng thứ hai của ngày đầu tuần cái cảm giác buồn buồn của bầu trời ảm đạm không khí đặc quánh hơi nước tưởng chừng như có thể vắt ra được đến nơi làm việc với cái tâm trạng lười rũ rượi...
Chị gặp tai nạn gì vậy lại trợt té hỉ cỡ tuổi mình bi giờ bất cứ sự va chạm nào cũng làm cho cơ thể rệu rã cái cảm giác không gượng nổi cố gắng mà giử mình chị ạh!
Đọc entry của Th. mới thấy rằng cái cảm giác đối diện với căn bệnh quái ác nó xâm chiếm và lấy đi của chúng ta từ thể xác đến tâm hồn nhất là đối với những tâm hồn nhạy cảm và mong manh thì nó thật khốc liệt nhưng nó sẽ không đụng chạm được vào cái tâm linh của mình Th. ạh! hảy cố lên.

phamlyly

Xa Trạch

Mi nhận ra ngay là Vũ à!
Luống tuổi mà còn nhạy dữ ha! Thần kinh tốt quá!
Ta nhớ cái giọng Huế ngọt ngào trầm ấm của hắn.
Buổi tối sau nhà ông Bảy Ng. hai đứa ngồi gào mặc cho những ánh mắt khó chịu của quý vị cán bộ thời đó!
Cho ta gởi lời thăm Vũ nha.

Xa Trạch

Ta cũng còn giữ một bản Ngẫu Nhiên chép tay của LSV.Mi nhắc làm nhớ quá Suối Tre.
Không dám hỏi về bệnh tình của T vì đã từng chứng kiến cảnh đau đớn của người mang căn bệnh khủng khiếp này.
Chui rúc ở cái xó này bớt thấy người bớt va chạm để bớt sợ hải đủ mọi điều mi ạ!

phamlyly

Nam ơi! Đến cafe89 mà không biết ở đâu thì tội cho cái quán này quá à!
Đó là nhà chị đó ở Long Khánh này nè huhu.