Ngày Cuối Tuần...

By


Sáng nay thứ bảy lòng chợt bình yên.
Nhận ra rằng mình có quá nhiều thứ mà thiên hạ mơ tưởng.
Sau khi hai lần cắt tóc là đến phiên xách rựa đi chặt cây những bụi Trúc Phật Bà bị mình phang cho tan tành  tơi tả.
Vẫn chưa đã nư nên hôm qua định ra chặt cho sát gốc luôn thằng con đầu khuyên can bằng câu Má ơi chặt đến đó là vừa rồi vài bữa nữa nó bung đọt lại là đẹp Má không biết những bụi trúc này là nỗi mơ ước của nhiều người sao má có thấy bụi nào nó cũng mọc rẽ ra và đẹp như những cánh quạt không biết bao người mơ tưởng mà má lại chặt đi. 
Mình chợt dừng tay và nhớ lại  đúng là đã có rất nhiều người đến đây để xin nhánh trúc này Việt kiều Việt gian gì cũng đến xin về trồng nhưng khi hỏi lại thì không có ai trồng mà sống cả.
Can cớ chi mà chặt nó hả Trời!
Lại nữa Th. nhắn tin cho mình cô ơi cháu nay đã trở thành Cốc chủ phu nhân thật rồi những gì cháu sợ nay đã biến thành sự thật đến giờ phút này cháu không mong gì hơn là có một bờ vai vững chãi để được dựa vào và một sức khỏe vẹn toàn để cho cháu được sống nhưng đó lại là điều không tưởng đối với cháu.
Những thứ đó thì mình đang có sẵn thậm chí quá đầy đủ nhưng bởi vì khao khát có thêm nhiều tiền nên mình hay bất mãn cuộc sống muốn đập phá lung tung...
Nhìn chung quanh thấy ông Trời cũng chẳng cho không ai cái gì được cái này thì mất cái kia mình hết còn cơ hội ngồi đếm tiền như xưa  nhưng gia đình và con cái thì được bình yên hạnh phúc.
Còn mấy bà nàng bạn mình  xe hơi mua hai ba chiếc du lịch nước ngoài đi hà rầm thì lại trắc trở tình duyên hoặc tuyệt đường tôn tử vv...
Ôi chao ôi lẩm cẩm thật rồi sao lại cứ nhìn những nỗi bất hạnh của người mà tự an ủi mình vậy chứ!
Mấy ngày nay đông khách quá hình như thiên hạ tò mò muốn đến đây để nhìn mặt xem bà chủ quán này xuống tóc nhìn ra sao chắc!
Sáng nay khách vẫn đông lẻn vào đây ngồi gõ gõ bây giờ mình phải ra ngoài ấy thôi cuộc đời vẫn đẹp sao phải vậy không ta?
Cắt tóc rồi nhìn cái mình mặt bự chảng thấy mà ghê!

Hoa Mai Chỉ Thiên màu tím trong vườn sáng nay.

More...

Vết Thù

By


Chiều nay ngồi vẽ mây màu tím
Và ngắm miên man những vết thù
Vết thù đẹp như chưa từng đau đớn
Bổng dưng mà nhớ khúc mùa thu

More...

Nhớ Quản Lợi mùa mưa

By


Bây giờ là mùa mưa mình đang nhớ về Quản lợi.
Hồi còn nhỏ cứ đến mùa này là mình theo Tài con của cô Lược đi lên dốc nhà thờ đón người dân tộc để mua măng đây.
Mình nhớ hình ảnh của những người dân tộc ấy như thế này này đàn ông thì chỉ đóng trần xì có mỗi một cái khố còn lại là... không mặc gì hết họ gùi cái gùi nào cũng nặng trịch những măng cái ngọn chất cao vút phải chêm thêm những cây tre nhỏ chung quanh để giữ cho măng khỏi rớt đàn bà thì quấn xà rông bên dưới còn bên trên để lộ ngực trần bây giờ người ta gọi là khỏa thân 50% đó đàn bà thì mang gùi nhẹ hơn nhưng cũng khoảng ba bốn chục ký trở lên.
Mình và Tài con cô Lược đi chận những người dân tộc bán măng ấy lại và dắt về nhà cho mẹ Tài mua thu gom sau đó bà cho luộc chín rồi đóng hàng về Sài gòn bán.
Những người dân tộc sau khi bán được tiền xong là ghé ngay vào chợ Quản lợi mua thuốc rê rượu muối gạo mắm cá khô trầu cau mỗi thứ một ít mua sao cho hết ngần ấy tiền mới chịu đi về.
Người dân tộc vào thời điểm ấy không có khái niệm để dành bất cứ thứ gì.
Ngoài măng họ còn gùi thêm bắp trái trường trái sấu và trái gì nhỉ cái vỏ nó có mủ bên trong có những múi lớn ăn vào chua chua ngọt ngọt như trái ca cao bây giờ đó mình quên tên rồi.
Mùa mưa mình thích tắm mưa lắm lắm mỗi lần tắm mưa mình cứ thích để chân trần chạy theo những dòng nước đỏ ngầu như những cái mương lớn nhỏ được chảy xuống từ con dốc trên nhà Cha xứ nhà bà Chín Thịt bà Sáu Mung đổ xuống những vũng nước đục ngầu đỏ quạch giờ nghĩ lại thấy ngày xưa mình ở dơ bắt ớn.
Dầm mưa cho đến khi nào môi tím ngắt run cầm cập mới chịu về nhà tắm lại xong rồi leo lên giường trùm mền chờ cho đến khi nào má kêu ra ăn cơm mới chịu chui ra những bữa cơm trời mưa ấy thì nhiều nhưng mình lại nhớ nhất món rau dền cơm luộc ăn với tép rang nóng hổi vắt vào miếng chanh cái món đơn giản ấy không biết sao mình lại cứ nhớ hoài nhớ mãi.
Ở Quản lợi còn một thứ ấn tượng nữa là sâu sâu róm sâu đo sâu vàng thôi thì kính thưa các loại sâu.
Khi mình khoảng năm tuổi ở nhà xóm kho vôi mình và Yến lót giấy ngồi nhìn từng hàng sâu vàng ươm lổm ngổm bò lên cây gòn trước cửa nhà rồi vỗ tay la lên là hoan hô sâu hoan hô sâu hoan hô tụi con sâu rủ nhau đi coi hát. Giống khùng ác!
Khi dọn nhà xuống xóm bác Xảo cô Lâu thì đi học sợ nhất là sâu đo từ cây phượng vĩ rớt xuống đầu có năm sâu nhiều đến độ mỗi bước chân đặt xuống là phải căng mắt nhìn để tránh đạp vào sâu bây giờ nghĩ lại còn bắt rùng mình.
Hôm trước gặp lại Lâm Bạch Phượng ở Sài Gòn hai chị em vẫn còn nhắc đến cái vụ sâu này đó Phượng vẫn còn bị ám ảnh cái vụ sâu này cho đến tận bây giờ.
Thôi tạm dừng đây bữa nào rảnh rảnh lại nhớ thêm chút nữa! Viết về Quản Lợi thì có đến Tết Conggô cũng chưa hết chuyện á.

More...

Bài Thơ Ngày Thứ Hai

By


Ngày chủ nhật ta chìm trong cơn say
Đọc bài thơ của những người năm cũ
Những con chữ thật nồng nàn quyến rũ
Nép vào nhau ngoan tựa khúc thánh thư
Ngày chủ nhật ta chìm trong âm u
Ngỡ trái tim chỉ một lần cội rễ
Nào ngờ đâu chỉ một lần không thể
Trái tim người đâm nhiều nhánh hoang vu
Chủ nhật buồn ta vào ghé thăm em
Chia sẻ bớt những trái sầu trái đắng
Ta buổi chiều là bên em đêm thẳm
Có chiếc lá nào rơi xuống cạnh em không
Chủ nhật buồn chủ nhật có buồn không?
Hôm nay thứ hai mưa tràn về gió lũ
Đọc bài thơ của những người năm cũ
Thấy tim người trổ nhiều quá hoang vu...

More...

Chỉ có nỗi buồn là lạ...

By

Tôi viết về một ngày mưa tháng bảy
Dai dẳng sụt sùi những giọt nước mắt mưa
Năm nào cũng mưa năm nào cũng thế
Vậy mà năm nào cũng thấy nỗi buồn như là mới chào đời
Mưa tháng bảy có gì là lạ
Chỉ có nỗi buồn năm nay thấy lạ
Nửa năm hay một năm
Năm năm hay mười năm
Nhất định sẽ có một ngày người ghé vào đây
Ngắm nhìn những thanh hàng rào tôi đang giăng giăng
Vây kín chung quanh để mà nhốt lại
nỗi buồn

More...

Mà Vẫn Lạnh...

By


Có một lúc nào đó viên gạch bình yên lại thèm một cơn địa chấn...
Con ngựa thuần phục thèm một phút bất kham...
Đêm đến muốn thoát ra ngoài cỡi gió lãng du cùng trời cuối đất.
Lại điên điên nhẹ nhẹ nữa rồi!
Tối nay trời lạnh mặc áo ấm xõa tóc ra uống vào một tách trà thật nóng mà vẫn lạnh.

More...

Thà Như Hạt Mưa

By

Nếu cứ chảy thẳng
Giòng sông về đâu
Còn ta uốn khúc
Sao cứ rầu rầu
Hộp thư giấu kỹ
Không dám đụng vào
Làm như không có
Cho rồi đời nhau
Mưa đã nhiều năm
Tất nhiên đất thấm
Chạm chi ảo ảnh
Để rồi trầm ngâm
Ngồi nghe Thu hát
Thà như hạt mưa
Rơi trên tượng đá
Trời ơi buồn chưa

More...

Vĩnh biệt Lý Mạc Sầu

By

Mấy rày sao sao ấy cảm xúc chết lặng lạnh ngắt như bị ai bức tử.
Như một chú dế lười biếng chôn mình dưới hang biết rằng có ra ngoài nghiêng ngó thì cũng chỉ gặp toàn là mưa mưa đang lâm thâm và mây mây đang giận hờn đến xám mặt.
Cứ xếp vào rồi lại trải ra những luân hồi buồn tẻ thực tại chỉ làm gợi nhớ và rồi bất chợt nghe mình đang tự hỏi lấy mình tuổi nào như lá vàng úa chiều nay?
Ừ hen không biết tuổi nào mà như lá  đã vàng úa chiều nay?



Hôm qua về Sài gòn buổi chiều mưa kinh nhớ năm ngoái ngồi với Th. trong cái hang Ký Ức mưa thật hoà cùng với những hạt mưa giả tưới lên giàn dây leo xanh ngắt ngọn đèn vàng heo hắt và gương mặt Th. cũng xanh ngăn ngắt trong trời chiều.
Hôm nay ở đây vẫn mưa ngồi gõ đại gõ đến không biết chừng nào thì mưa tạnh.
Ừ he không biết chừng nào thì mưa mới tạnh đây!

Đêm qua về lại cái hang cũ hồi năm nẳm thấy căn nhà của mình  thấy dấu tích của mình nhưng lại không nhớ nổi cái chìa khóa để vào nhà đành làm một người lạ đứng trước ngõ nhà mình mà buông lời vĩnh biệt đành thôi vĩnh biệt nhe Lý Mạc Sầu.
Ừ he vĩnh biệt Lý Mạc Sầu.

More...

Bán Hàng Hạ Giá

By



Có những cánh rừng ngỡ là bí ẩn
Hóa ra cũng chỉ tầm thường
Kính thưa quý vị tầm thường
Tôi đóng cửa nói nhỏ với lòng tôi một chút
Rằng hãy sang trang
Hãy chấm xuống hàng
Cánh rừng tôi mua ba vạn
Nay chỉ bán lại ba đồng...
Ai mua không
Xin liên hệ điện thoại về số 0913...388

PS: Bài viết trên đây chỉ mang tính chất thư giãn không có ý đụng chạm ai sở dĩ có câu tái bút là do dạo sau này mỗi lần post bài thỉnh thoảng tôi lại nhận được câu hỏi bài này chị viết về em hả bạn viết về tui hả mày viết về tao hả vv...?
Xin nói lại bài này tôi viết để xả stress thôi nhen không đụng chạm đến ai hết đó!

More...

Post lại bài Chia Tay...

By

 

Thôi chia tay đi anh
Đàn kiến nối nhau rời hang ổ
Em đoán đêm nay trời bão tố
Nên chia tay đi anh
Em đắp bao nhiều lần mặt nạ
Vẫn không lẫn vào đâu
Căm cụi phết vào những góc cạnh
Mỗi góc một phiến sầu
Nên chia tay đi anh
Em lại giẫm vào em lần nữa
Gót chân cẩn thận bọc nhung
Rơi xuống chỉ lưng chừng
Vẫn thấy rùng mình đau đớn
Chia tay nhau đi anh

More...